(Lời người viết: Chúng ta đang còn trong năm thánh của Thánh Phaolo, tác giả xin được mượn ít tư tưởng của Thánh nhân để gợi một vài ý với độc giả vì có lẽ ngoài Đức Mẹ, không ai hiểu...
”Chúng ta hãy làm sống lại trong mình dấn thân rộng mở tâm trí cho Chúa Kitô để là và sống như là bạn hữu thật của Người. Sự đồng hành của Người sẽ khiến cho năm nay là một lộ trình tràn đầy niềm vui và an bình mặc dù nó bao gồm các khó khăn không thể tránh được. Thật thế chỉ khi sống kết hiệp với Chúa Giêsu năm mới sẽ thật sự là một năm tốt lành và hạnh phúc”.
Qua bài Tin Mừng lễ Phục Sinh, chúng ta thấy một hiện tượng khác lạ, lớn lao, vĩ đại đã xảy ra. Một buổi sáng như mọi ngày, tất cả có ba người chạy mộ : một người đàn bà là Maria Mađalêna, và hai người đàn ông : Phêrô và Yoan.
LỜI CHÚA: Gioan 20,1-9: Bài trích Phúc Âm theo thánh Gioan. Ngày đầu tuần, Maria Mađalêna đi ra mồ từ sáng sớm khi trời còn tối và bà thấy tảng đá đã được lăn ra khỏi mồ. Bà liền chạy về tìm Simon-Phêrô và người môn đệ khác được Đức Chúa GIÊSU yêu mến.
Đức Cha Bossuet, một nhà văn và một nhà hùng biện thời danh thế giới, đã nói : “Trong vũ trụ không có ai cao trọng hơn Đức Kitô, trong Đức Kitô không có gì cao trọng hơn sự hy sinh, trong mọi sự hy sinh không gì cao trọng hơn giây phút tắt thở trên thánh giá”.